settingsshare

Ai nói tác giả ngôn tình không có tình yêu? Chương 10

Công viên tuệ châu lúc 5 giờ chiều. Tôi đứng đói diện anh ấy, tôi tự giữ khoảng cách với Lục Cảnh, tôi tự cho anh ấy hiểu tôi là người đã có chồng. Trời nay lạnh lắm, Tuệ Châu lại giáp sông lớn, gió lùa rất lạnh, tôi yêu cầu anh ấy nói nhanh.

Lục Cảnh:" Anh nhìn biểu hiện của em hôm qua. Thân em vô cùng nhìn vết bầm, cổ chân, cổ tay có vết như bị còng lại. Tính cách phóng khoáng, tự do tự tại của em không còn ngược lại giờ đây lại rụt rè, mắt liên tục liếc hỏi ý Lôi Thần. Có phải em bị ăn hiếp không?" Anh ấy sải bước nhanh về phía tôi, tôi có chút sợ sệt mà lùi về sau một bước, Lục Cảnh vạch tay áo tôi ra, đúng là có vết hằn của còng tay, vết cũ bị đè bởi vết mới hôm qua giờ vẫn hơi đỏ.

Tôi cười với anh ấy:" Không, em rất hạnh phúc, em yêu anh ấy say đắm, không cần phải thương cảm em, cuộc sống của em rất tốt, có chỉ là cách anh ấy biểu hiện tình cảm mà thôi."


Lục Cảnh nhìn tôi vẻ sót thương, ôm lấy tôi, anh ấy nghĩ tôi nói dối:" Đừng sợ về việc của hắn ta, nếu em không chịu nổi được anh luôn sẵn sàng đứng ra bảo vệ em vô điều kiện, chào đón em. Đừng sợ hắn ta."


Tôi sức yếu, vùng vẫy khỏi vòng tay anh ấy. Miệng liên tục kêu:" Tha em ra!" Thật sự tôi không hề sợ anh! Mà còn yêu anh vô điều kiện! Tôi không cần bất cứ sự giúp đỡ của ai cả, tôi yêu anh dù anh có tàn bạo coi tôi là người để thỏa mãn đi nữa, vì tôi biết trong trái tim nhỏ bé của anh, tôi có thể đã chiếm một chút vị trí rồi! Thế là đủ rồi.


"Đoàng!" Tiếng súng làm tôi và Lục Cảnh giật mình, là anh sao? Anh trên tay cầm súng, sau lưng là xã hội đen anh thuê. Lũ xã hội đen lôi Lục Cảnh đi, tôi bị kéo về phía anh. Anh nhìn tôi thất vọng, nắm bả vai tôi:" Tôi không nghĩ cô là người như vậy! Cô đã có chồng, cô còn chưa thỏa mãn sao!? Còn đi cặp kè bí mật với người đàn ông khác bên ngoài! Tôi không ngờ cô là loại đàn bà như thế!"


Tôi bị hiểu lầm, anh coi tôi chẳng ra gì, tôi cũng không còn muốn giải thích nữa, cười cay đắng với anh:" Vốn anh đã không hề tin tôi! Đã không có lòng tin còn gì là hôn nhân? Cứ cho là tôi đi ngoại tình đi!"


Anh có vẻ tức giận lắm, tay nắm chặt thành đấm như sắp ứa máu:" Được, cô dọn hành lý ra khỏi nhà tôi!"


Tôi quay đầu bỏ đi, mắt mờ đi. Đi bộ về nhà, gọi Tiểu Đóa sắp xếp hành lý cho tôi. Tiểu Đóa nhìn sắc mặt đã nhận ra, khuyên tôi không nên hồ đồ, Tiểu Đóa là người gẫn gũi, thân thiết nhất của tôi trong ngôi nhà này. Tôi cương quyết rồi, Tiểu Đóa phải nghe lời, mặt buồn buồn sắp xếp hành lí cho tôi. Tôi ôm Tiểu Đóa vào lòng, căn dặn cô cẩn trọng, đưa Tiểu Đóa chút tiền rồi rời khỏi lâu đài ngột ngạt đó.



Ông trời không thương tôi thì phải, hôm nay tuyết rơi phủ kín cả đường đi. Thẻ ngân hàng không may để ở nhà. Cả Mít cũng đã nhờ Tiểu Đóa chăm sóc, giờ mà vác mặt về lấy đồ còn thể thống gì nữa! Mở ví ra, vừa nãy đã đưa hết tiền trong ví cho cô bé. Giờ làm sao? Điện thoại lại hết pin nữa rồi. Hôm nay Bối Phỉ tôi liều mình đi ở nhờ nhà bạn vậy. Trăng lên gần tới đỉnh, sương xuống, tôi lạnh tới nỗi môi dù đã đánh qua một lớp son nhưng vẫn không che được vẻ tái nhợt, chân tay tím lại. Đi sang bên kia đường thì biết đi đâu tiếp đây? Tôi cứ đi vậy.

"Bíp bíp!"

"Bịch!"

Hàng loạt tiếng kêu ồn ào bên tai. Tôi nằm im trên mặt đất, máu chảy thành sông. Mắt tôi mờ đi, hình ảnh còn lại tôi nhìn thấy là mọi người vây quanh tôi. Tiếng ồn không nghe thấy nữa.


[Ngôi 1: Lôi Thần]

Tôi nằm ngoài trên giường, cố nhắm mắt nhưng vẫn không ngủ được lại nghĩ về Bối Phỉ. Nhìn trời ngoài kia tuyết rơi dày như vậy liệu em có sao không? Lại chợt nghĩ, em mang theo thẻ tín dụng, chắc đang ấm áp trong khách sạn rồi. Nhưng tại sao tôi lại có cảm giác thiếu thứ gì đó, khó chịu khôn tả xiết. Bật dậy, có tình đi qua phòng em. Tiểu Đóa trong đó, còn lẩm bẩm:" Giờ phải làm sao? Tiền túi của chị chủ đã cho mình hết! Thẻ tín dụng lại để ở đây, điện thoại không liên lạc được. Có phải chị chủ đã chị sao rồi không?!"


Tim tôi hẫng một nhịp, lần đầu tiên vì một cô gái mà làm tôi lo lắng như vậy. Đêm khuya phóng xe ra ngoài tìm em, tôi hối hận rồi! Em đừng bị gì mà... Đi qua ngã tư nhỏ, chợt thấy chiếc túi tôi mua cho em hôm nọ. Nhanh chóng thắng xe lại, vũng máu lớn trên tuyết cùng với chiếc xe bị lõm một chút ở đó. Tôi dò hỏi người dân, họ nói:" Vừa có một cô gái trẻ đi qua ngã tư này, gặp phải chiếc xe không bật đèn pha mà đâm phải cô ấy. Người thì gầy như vậy, bị đâm như thế không biết có bị sao không? Xinh đẹp thế không biết ai nỡ bỏ cô gái đó lang thang giữa đêm khuya khoắt. Tội nghiệp quá."


Tôi hỏi bác gái đó, em đang được chuyển tới bệnh viện gần nhà chúng ta. Tôi phóng xe với tốc độ kinh khủng, chẳng để ý nữa, tôi hận mình không biết bay, phóng tới đó ngay lập tức.


Ca phẫu thuật của em đang được tiến hành. Kẻ điên đâm em đang ngồi chờ. Tôi cầm cổ áo hắn lôi lên. Em có bị sao tôi liều chét với hắn! Không bao lâu, bác sĩ đi ra. Tôi chạy lại hỏi, ông nói:" Vợ của anh bị trấn động mạnh ở vùng eo, may thay không bị gẫy xương ngoài ra không đáng kể. Mời anh đi theo y tá làm giấy tờ nhập viện cho cô Lôi." Em không sao là tốt rồi! Tôi yên tâm rồi.
Đăng bởi: Bỉ Mão
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ