settingsshare

1988 Tôi Muốn Nói Chuyện Với Thế Giới Chương 23: Chương 23

Anh ta bảo: Ừm, vì cứ quanh quẩn mãi ở Bắc Kinh, nên các tế bào nghệ thuật cũng đang dần khô kiệt rồi, cần một làn gió mát chốn sơn cước, cần một thứ quả lạ trong cuộc hành trình làm anh tổn thương, quả lạ em có hiểu không, quả có nghĩa là các cô gái, Bắc Kinh bọn anh đều gọi như vậy, trước tiên em cần phải quen với cách gọi này, nếu em đến Bắc Kinh mà nghe không hiểu, thì nực cười lắm.

Em nói: Vâng, Quả Nhi, em là Quả Nhi. Anh ta nói tiếp: Ừm, cái tên này thật sự rất cô đọng, em tên là gì?

Em nói: Em tên là Băng Băng.

Anh ta nói: Em đã có nghệ danh rồi cơ à, vậy thì, em vẫn tên là Băng Băng, nhưng em cần phải đổi tên mình, vì Bắc Kinh đã có hai Băng Băng rồi, em biết không, nên trong tên của em có thể có chữ Băng, nhưng em cũng có thể kết hợp với chữ Quả, gọi là Băng Quả đi. Em thấy thế nào, một sự kết hợp hoàn mỹ giữa không khí nghệ thuật và phong phạm uyển chuyển.

Em nói: Băng Quả, vâng.

Anh ta đột nhiên lại lắc đầu lên tiếng: Băng Quả, không được, nghe cứ như tên thuốc phiện ấy.

Em nghe thấy thế mới lên tiếng: Không sao, thuốc phiện khiến người ta phải nghiện.

Lúc này, hai mắt anh ta chợt sáng lên, nói: Thật là ý tưởng hay, ý tưởng hay lắm, anh nghĩ kỹ rồi, nếu làm cho em một cuốn album, thì cái tên của album đó sẽ là Băng Độc, em thấy hay chứ.

Khi đó nước mắt em trào ra không thể kìm nén được, không phải bị cái tên làm cho cảm động quá, mà vì em bất chợt cảm thấy, nếu em thực sự được ra đĩa, thì em đã có mặt mũi đi tham gia họp lớp trung học rồi, em có cần đưa theo trợ lý không nhỉ? Em nghĩ có lẽ là không cần, như thế thì ra vẻ quá, tốt nhất là cứ để trợ lý và lái xe đợi ở một nơi xa xa chút. Em cảm thấy mình có thể lên sân khấu biểu diễn, giữ lại cho thế giới một chiếc đĩa hát, anh biết không, nếu em có thể giữ lại được chút gì cho thế giới này, thì em có chết cũng cam lòng rồi, chỉ cần em có thể chứng minh được rằng mình đã từng đến nơi này, thì em chẳng còn sợ chết nữa. Từ trước đến nay em luôn cảm thấy mình như không thuộc về thế giới này, thế giới này chỉ là phòng hóa trang trước khi em bước vào thế giới thực của mình mà thôi. Vậy mà em còn có thể biến thành một ca sĩ. Anh có hiểu được cảm giác đó không, vậy là em đã khóc.

Nhà sản xuất nhạc của Vương Phi vừa thấy em khóc liền vội vàng nói: Cái tên Băng Độc này thực sự rất hay, từ góc độ khai thác album chuyên nghiệp mà nói, đánh giá thị trường vô cùng chuẩn xác, chính là đám thanh niên thành phố mơ màng kia. Bọn chúng ngày ngày lang thang ở các hộp đêm, ngày ngày trượt băng, nhưng đột nhiên lại xuất hiện một album có tên là Băng Độc, quả thật chấn động.

Em ngước ánh mắt đẫm lệ nhìn anh ta, mọi thứ đã trở nên mơ hồ không còn nhìn thấy rõ.

Lúc này, bà chủ gọi vọng lên: Hết giờ rồi, có muốn thêm giờ không.

Em nói: Anh thêm một giờ nữa đi.

Anh ta bảo: Không được, đời người mênh mông, anh chỉ có thể dừng được một giờ thôi. Đây là số điện thoại của anh.

Anh ta dùng một đồng tiền xu viết số điện thoại của mình lên bức tường đã lâu rồi chưa quét lại vôi. Phải nói thực rằng chất lượng bức tường vôi kia quá tồi tàn, vôi vữa cứ rơi lả tả xuống nền đất, rơi cả lên giường, đầu giường nằm sát gần cửa sổ, ngẩng đầu lên là thấy bụi vôi vữa cuộn lên rồi rơi xuống từng hạt từng hạt, ngoài cửa ánh mặt trời gay gắt, hong khô nước mắt trên mặt em, em nói: Vậy khi nào anh quay lại?

Anh ta bảo: Anh phải về Bắc Kinh bàn bạc thêm một chút, tuy anh là người sản xuất âm nhạc, nhưng cũng chỉ có chút quyền quyết định, có điều em cũng không nên quá bận tâm, công việc hiện tại vẫn phải làm cho tốt. Em cứ đợi tin tức của anh là được rồi, chất giọng của em rất tốt, đương nhiên cơ thể em cũng rất tuyệt vời. Anh tự tin về em. Anh đã đi hơn một ngàn cây số, em được coi là thành quả lớn nhất anh gặt hái được rồi, cho nên ngay đến Hoàng đế thi thoảng cũng phải rời kinh vi hành, những thứ nghệ thuật thực sự hay đều ở trong dân gian, rất nhiều người học chính quy ra nhưng thường làm được nửa đường rồi phải giải nghệ, em hãy cứ tin tưởng vào khả năng của mình. Bao nhiêu tiền?

Em bảo: Anh đưa em mười tệ là được rồi.

Anh ta giật mình kinh ngạc, thốt lên: Ở đây rẻ quá, Bắc Kinh phải mất hơn một ngàn rồi.

Em nói: Không phải đâu, em chỉ lấy mười tệ thôi, em chịu lỗ vốn, vì em còn phải trả cho bà chủ tám mươi tệ. Nhưng em chỉ lấy của anh mười tệ thôi.

Gã rút mười tệ trong túi ra, nhét vào tay em, rồi nói: Tương lai số tiền biểu diễn của em sẽ gấp vạn lần chỗ này.

Em bảo: Em chỉ cần ra được đĩa, có thể được hát là tốt rồi.

Gã nói: Em hãy nhớ, không ai có thể ngăn cản việc em hát, anh sẽ đi xúc tiến việc này, hợp tác vui vẻ.

Em đưa tay ra, hân hoan nói: Hợp tác vui vẻ.

Sau đó gã liền rời đi, gã mặc một chiếc áo nỉ gió, đeo chiếc ba lô, còn quàng thêm chiếc khăn to sù sụ. Khi ấy mùa đông đã đến, gã vừa bước ra khỏi cửa liền xoa hai bàn tay lạnh cóng vào nhau rồi đưa lên miệng hà một hơi, một làn hơi trắng mờ mờ bay lên. Em cứ thế đứng ngây người trong phòng mình, hôm ấy em không hề tiếp khách. Em cứ ngơ ngẩn cả một ngày trời.

Đường quốc lộ lúc này bắt đầu ùn tắc, phía trước có vẻ như đang xảy ra tai nạn. Điều tôi lo lắng là bộ ly hợp của 1988 sẽ không chịu nổi tình trạng cứ vừa đi vừa dừng như thế này. Tôi quay sang Na Na hỏi: Kết quả không cần nói ai cũng biết, hắn là thằng lừa đảo phải không? Nếu không hôm nay em cũng chẳng ngồi trong chiếc xe cũ nát này của anh.

Na Na kéo cửa kính xe xuống, nói: Ừ, gã là tên lừa đảo.

Tôi hỏi: Sao em lại nhận ra điều đó? Hắn không quay lại tìm em phải không?

Na Na nói: Ừ, các chị em đều bảo em gọi điện cho hắn thử xem sao, nhưng em không gọi mà chờ hắn ta liên lạc lại. Nhỡ đâu lúc em gọi, hắn lại đang thu âm cho Vương Phi thì sao? Lỡ tiếng chuông điện thoại bị lưu vào máy thu, làm phiền người ta nhiều cũng không nên.

Tôi bảo: Thế cũng tốt, trong ca khúc của Vương Phi lại chèn vào tiếng chuông điện thoại của em, như thế em cũng được tính là đã lưu lại thế giới này thứ gì đó, ha ha ha ha.

Na Na nói: Chuyện này chẳng có gì buồn cười cả. Anh đừng cười trên nỗi đau khổ của người khác. Sau này khi em xem mấy chương trình Trò chuyện cùng minh tinh trên ti vi, có nhìn thấy nhà sản xuất âm nhạc của Vương Phi trước đây, trông dáng vẻ khá giống, nhưng khuôn mặt hình như không phải.

Tôi nói: Ừ, cũng chẳng biết làm thế nào.

Na Na bỗng nhiên đùng đùng nổi giận nói: Anh xem thằng cha này, hắn lừa em, khiến em mất ngủ cả đêm. Không chỉ mơ tưởng đến cái đĩa nhạc của mình, em còn nhớ hắn ta, em nghĩ, biết đâu trong lúc làm đĩa cho em, những kẻ làm nghệ thuật như hắn lại có thể phá nát xích xiềng của định kiến, lại yêu em thì sao. Nếu bọn em yêu nhau, em nhất định sẽ tỏ ra bí ẩn, em sẽ nói thật ít giống như Vương Phi vậy, biết đâu hắn sẽ thích cái vẻ bí ẩn quyến rũ đó của em. Sau đó em lại nghĩ, thần bí cái khỉ gió gì, gặp nhau lần đầu đã lên giường rồi còn quái gì nữa. Thế nhưng em vẫn rất nhớ hắn, mấy đêm liền đến ông chủ Tôn em cũng chẳng thèm nghĩ đến. Hồi nhỏ thực ra em rất thích đọc sách, hơn nữa còn rất thích nghe nhạc, nếu so với cảm giác an toàn mà người ta hay nói, em lại phát hiện ra rằng những người có tố chất nghệ sĩ luôn rất lôi cuốn em, có điều đấy lại là giả mạo.

Tôi phá lên cười ha ha.

Na Na nói vẻ giận dỗi: Anh chẳng có sự đồng cảm gì cả.

Tôi bảo: Thực sự anh nhịn không nổi, nhưng chí ít xét từ góc độ nghệ thuật, thằng cha này đã lưu lại một đám số má trên bức tường đầu giường em còn gì, dù sao cũng có thứ gì đó còn lưu lại, hơn nữa còn lưu dấu vĩnh viễn, cho dù sau này em không làm việc ở đấy nữa, nhưng bức tường vẫn còn đó, em sẽ mang câu chuyện của mình lưu truyền lại cho tất cả những người nhìn thấy bức tường kia, đó chẳng phải là dấu tích để lại trong thế giới này sao, gian phòng của tòa nhà đó sau này ra sao?

Na Na nhún vai, nói: Sập trong trận động đất rồi.

Đường quốc lộ giờ đang chật cứng xe cộ, nửa ngày trời chẳng động đậy được gì, tôi tắt hệ thống đánh lửa của xe để nước không sôi sùng sục, chiếc xe đang rung bần bật vụt chốc đã im bặt, tôi hỏi: Na Na, em không thấy chiếc xe này già cỗi quá rồi, ngồi hơi bức bối sao?

Na Na nói: Không thấy gì cả, lấy gà theo gà lấy chó theo chó, ngồi xe thì theo xe thôi, công việc mà em làm dù sao theo lý mà nói, cũng là một công việc nhàn hạ và thoải mái nhất, thế nhưng cũng chẳng sung sướng gì đâu, nên những thứ khác chẳng là vấn đề, em nào có khó tính thế, anh cứ lái xe đi, em thế nào cũng được. Như thế này đã là tốt lắm rồi.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ