settingsshare

1988 Tôi Muốn Nói Chuyện Với Thế Giới Chương 11: Chương 11

Tôi hỏi: Sao vậy?

Na Na bảo: Em không thích Đàm Vịnh Lân, nên không muốn đứng trước cửa hàng giày đó.

Tôi khởi động xe, lùi lại phía sau khoảng hai mươi mét, chầm chậm tiến vào phạm vi hiệu giày của Trương Quốc Vinh.

Tôi kéo mạnh tay phanh, nghiêng người quay sang Na Na nói bằng một giọng rất chân thành: Na Na, em nghe anh đi, nhìn anh này, em phải nhớ kỹ, em…

Mụ chủ hiệu giày đập tay vào cửa kính xe tôi, gào tướng lên: Anh không được đỗ xe ở đây, chắn ngang trước cửa hàng tôi thế này, buôn bán làm ăn gì nữa chứ.

Tôi lại phải kìm nén cảm xúc của mình xuống, ngó ra hỏi bà chủ: Trên đường này có chỗ nào đỗ xe được không?

Bà chủ chỉ tay nói: Đi đến phía trước khoảng hai mươi mét.

Na Na bảo tôi: Đi thôi, không đỗ lại nữa, chúng ta lên đường thôi.

Tôi bẻ bánh lái, quay xe rẽ ra khỏi con phố náo nhiệt này, tiến vào đường quốc lộ gồ ghề, mấp mô. Phía đối diện là một cây xăng rất lớn. Vừa đi qua nơi phồn hoa nhộn nhịp, phía trước mắt tôi giờ là bóng tối mù mịt nuốt gọn con đường trải dài hun hút, tôi vốn chẳng mong mang theo những thứ mình không có tí cảm giác xúc gì, đặc biệt lại là một người phụ nữ mang thai, cùng tiến vào chặng đường tối tăm, nhưng tôi cũng không có cách nào bỏ cô ấy lại mảnh đất phồn hoa đó. Tôi đã biến cô ấy trở thành một người bạn đồng hành trong chuyến hành trình của mình, một người mẹ đáng thương, thế nhưng tôi lại chẳng phải là ông bố đáng kính không dùng bao cao su hôm ấy, vậy nên tôi buộc phải tìm một nơi thích hợp cho cô nàng xuống. Tôi sẽ giả bộ với Na Na đó là việc vô tình xảy ra.

Tôi bảo Na Na: Nghe anh nói này, em hãy đi tìm người đàn ông đó, bây giờ gọi điện đi, anh cũng sẽ đưa em ít tiền, dồn vào chắc là cũng đủ tiền để sinh con, rồi tìm cách mượn thêm ít nữa, tạm thời nuôi đứa bé trong mấy tháng đầu, sau đó hãy về quê, đến lúc đó cha mẹ em nhất định sẽ nhận, người già mà đều thích trẻ con thôi.

Na Na cương quyết nói: Em không về, em cũng không cần tiền của anh.

Tôi bảo: Vậy em sẽ nuôi đứa con này bằng cách nào? Em lấy đâu ra tiền để dạy dỗ nó?

Na Na nói: Vẫn tiếp tục đi bán thân.

Tôi hỏi: Vậy còn tương lai của đứa trẻ này em tính sao?

Na Na nói: Không cho nó đi bán thân nữa.

Tôi hỏi lại: Nếu là con trai thì sao?

Na Na trả lời một cách ngây thơ: Em sẽ cho nó xuất ngoại.

Tôi hỏi: Em có năng lực gì mà đòi đưa con ra nước ngoài?

Na Na đáp: Em đã nói với anh rồi đó thôi, em vẫn có thể làm nghề này đến năm 40 tuổi.

Tôi bảo: Na Na, không phải anh nói em, nhưng nếu chỉ dựa vào nhan sắc của mình để bán đi thì cuộc sống chẳng có tiền đồ gì cả, em chỉ có thể nhận được hai ba trăm tệ mỗi lần, đã thế lại không ổn định, những tiệm mát xa lớn chắc chắn chả tuyển em, đứng đường thì không an toàn, vào tiệm cắt tóc cũng chẳng có giá. Anh khuyên em nên đi học đánh máy, có thể làm thư ký cho một ông sếp chẳng hạn hoặc làm nhân viên văn phòng trong một cơ quan nào đó.

Na Na quay sang hỏi tôi: Anh có mối quan hệ nào không?

Tôi bảo: Anh không, nhưng em cứ thử xem.

Na Na cười nói: Anh không biết thật hay giả vờ không biết đấy, thiên hạ có bao nhiêu người biết đánh máy, không có quan hệ thì còn lâu mới vào được các cơ quan, đơn vị. Anh yên tâm đi, em cũng để dành được một chút tiền, em sẽ tự mở một cửa hàng cắt tóc mát xa làm đẹp, bên ngoài thì cắt tóc, bên trong thì phục vụ đặc biệt, em sẽ đi kiếm thêm mấy người chị em nữa còn em sẽ rút lui, tập trung vào công tác quản lý thôi.

Tôi cũng cười, nhắc lại lời cô ấy: Tập trung vào công tác quản lý, rất tốt.

Na Na nghiêm túc vạch kế hoạch cho cuộc đời mình: Cửa hàng của em, nếu có khoảng năm sáu thợ, một năm em sẽ dành ra được trăm nghìn tệ. Na Na dang rộng hai cánh tay, dùng tất cả các ngón tay để tính toán, đoạn tiếp lời: Như thế, nếu là con gái, em sẽ nuôi dưỡng nó cẩn thận, biến nó thành công chúa.

Tôi nhịn không nổi chêm vào: Nàng công chúa trong ổ mại dâm à?

Na Na rõ ràng là đang rất phấn chấn, nói liền một mạch: Tất nhiên là em không để con mình biết được công việc của em rồi. Em sẽ biến nó trở thành một cô bé xinh đẹp, được học trong một ngôi trường tốt, học piano từ tiểu học và nhất định phải lấy một người chồng tốt. Em đã gặp vô số đàn ông rồi, nên nhìn người rất chuẩn, nhất định em sẽ giúp con em có một lựa chọn tốt nhất. Nếu là con trai, em sẽ cho nó ra nước ngoài, nếu không sang được Mỹ, Pháp gì đó, thì cho sang các nước láng giềng cũng được, ví dụ như Triều Tiên chẳng hạn.

Tôi bất giác quay sang nhìn cô ấy một cách rất kỳ quặc.

Khi phụ nữ tưởng tượng về viễn cảnh tương lai thì lúc nào cũng đặc biệt hoan hỉ, từ đầu đến cuối Na Na liến thoắng không ngừng, bảo tôi: Đến lúc đó, khi đã được đào tạo chuyên sâu ở Triều Tiên trở về, học được rất nhiều tri thức của các nước tiên tiến trên thế giới, chắc chắn nó sẽ tìm được một công việc tốt, biết đâu còn có thể làm viên chức nhà nước, nếu được làm quan gì gì đó thì quá tốt, không biết các trường đại học ở Triều Tiên có tốt không nữa, chẳng biết đi du học Triều Tiên trở về làm viên chức nhà nước có hợp không nhỉ…

Tôi phụ họa: Rất phù hợp.

Na Na nhận được sự đồng tình, vui mừng hớn hở: Thế thì tốt quá rồi. Nếu không trở thành viên chức nhà nước được, thì cũng có thể kinh doanh buôn bán cái gì đó, vì thế em cũng nên dành dụm một ít tiền, một khi nó mà đi lấy vợ thì cũng phiền đấy, nếu chưa mua được nhà, thì phải lấy vợ ngoại tỉnh, có điều cũng không cần phải lo lắng, vì ở chỗ bọn em, vốn cũng đều là dân ngoại tỉnh, nói không chừng lấy một người ở ngoại tỉnh, lại đúng là người quê em. Nhưng quê em cũng chẳng có gì tốt, hoang vu hẻo lánh, nếu lấy được vợ có hộ khẩu thành phố là tốt nhất, ở Thượng Hải, Bắc Kinh chẳng hạn, nếu được như thế thì em vui chết mất, biết đâu nó còn lấy được vợ ngoại quốc, lấy vợ Triều Tiên, như thế thực quá xuất sắc, hay là lấy vợ Mỹ, ha ha ha ha…

Tôi cũng phá lên cười với cô ấy: Ha ha ha ha ha.

Bỗng nhiên Na Na im lặng, chùng giọng xuống: Thế nhưng, em để dành lâu như thế rồi mà mới được có 2 vạn tệ, anh biết không, có nhiều kẻ đúng thật là biến thái, có tên muốn xem em nhảy, mà đã nhảy thì bắt nhảy hàng tiếng đồng hồ, rất nhiều ông khách uống say rồi, có muốn làm gì cũng không làm được, có những thằng cha nhất định bắt em phải nói những lời hạ lưu bẩn thỉu, lại có tên muốn hôn vào môi, nói muốn thám hiểm khắp cơ thể em. Còn những thằng đang chơi giữa chừng, lại bắt em xoay người, và đúng lúc em xoay người lại, gã lén vứt bao cao su đi, mãi sau em mới phát hiện ra, em luôn cẩn thận, nếu không dùng bao, em phải kiểm tra hắn kỹ lưỡng, thấy không vấn đề gì mới được. Nhưng cuối cùng em vẫn dính bệnh, anh đừng lo lắng, nghe em nói xong đi, em cứ cảm thấy trong người có gì đó không ổn, thế là em đi khám khắp nơi, anh không biết chứ em đã nhìn thấy cột điện của cả cái phố huyện này rồi, so sánh hết phòng khám này tới bệnh viện khác, cuối cùng quyết định đến cái phòng khám ấy, được biết là có kỹ thuật tốt nhất. Em vừa tới khám, phát hiện ra một đống bệnh, nào là sùi mào gà, mụn rộp, giang mai, bệnh lậu đều có cả, khiến em sợ phát khiếp, bác sĩ nói nhất định phải chữa trị cẩn thận, nếu không sẽ gây ung thư cổ tử cung, một khi đã bị ung thư cổ tử cung rồi thì không thể sinh đẻ được nữa, lúc ấy em chết khiếp. Bác sĩ bảo, bệnh viện của họ mới nhập về máy chữa trị bằng tia hồng ngoại, phát ra cái thứ ánh sáng màu đỏ, nhất định phải tuân thủ nghiêm ngặt quy trình chữa trị, mỗi lần trị liệu mất khoảng nửa tiếng đồng hồ, mỗi đợt trị liệu là mười lần, một lần mất 580 tệ, em cũng đã đi chiếu chụp rồi. Lúc ấy em cảm thấy rất khó chịu, em sợ hại đến cả người khác, nửa tháng trời em không tiếp khách, cứ mỗi buổi chiều em lại tranh thủ nửa tiếng đi trị liệu, sau mỗi liệu trình lại là một lần thử máu, bác sĩ nói ngăn chặn được rồi, nhưng vì trong người em có quá nhiều bệnh, chỉ có hai bệnh đã ổn là giang mai và sùi mào gà, còn mụn rộp và bệnh lậu vẫn chưa khỏi hẳn, cần tiếp tục thêm một đợt trị liệu nữa, đợt trị liệu lần này vẫn tiếp tục phương pháp chiếu tia hồng ngoại, còn phải tiếp nước, lần nào cũng phải tiếp thêm natri clorua hay natri xyanua[9] gì gì đó, lần nào cũng phải truyền…

[9] Natri xyanua, công thức hóa học: NaCN, là một hợp chất hóa học cực độc.
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ