settingsshare

Tổng tài lãnh khốc, em yêu anh Chương 4: Cảm giác quen thuộc

Bên ngoài lối vào căn biệt thự.

"Cung nghênh cậu cả!" Tất cả người làm đứng hai hàng gập người 90 độ tôn kính đồng thanh chào. Mặc dù người sắp đến không phải người cấp lương nhưng cậu hai đã nhắc họ cần phải tôn kính với cậu cả như đối với hắn.

Ngay sau đó một loạt những chiếc xe BMW phiên bản đen đi đến, trong số đó có một chiếc Rolls Royce màu bạc dừng ngay trước cổng. Lập tức cả một đoàn những người vệ sĩ mặc vét đen từ những chiếc xe kia xuống đứng xung quanh để bảo vệ chiếc xe, không nhanh không chậm mở cửa chiếc xe màu bạc. Từ trên xe một người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo bước xuống. Cả người mặc tây trang do nhà thiết kế thiết kế riêng cho hắn được làm từ những chất liệu tốt nhất có giá trị  xa xỉ. Khuôn mặt góc cạnh hoàn hảo đến từng minimet, dáng người 1m9 cao lớn được bộ vest đen ôm lấy thân hình cường tráng khiến Vương Tử Hạo trông như một ông vua oai phong, lẫm liệt. Từ hắn tỏa ra một khí chất làm tất cả những người ở đó ngay cả thở mạnh cũng không dám, khiến ai cũng phải cúi đầu trước anh. Trước lời chào của mọi người, anh lạnh lùng thốt ra một tiếng "Ừm!" rồi tiêu soái sải đôi chân dài bước vào ngôi biệt thự.

"Tiểu Hạo, không ngờ con thời gian rảnh rỗi đến đây vậy mà thời gian về nhà thì thật hiếm!" Trầm Ngọc Hoa lớn tiếng nói một cách châm chọc. Đứa con này thời gian về nhà nhiều lắm ăn một bữa cơm thì đã quá may mắn, đã vậy từ chuyện đó thời gian hắn ở nhà hầu như không có đến một giây, một phút chứ chẳng nói gì hai mẹ con nói chuyện với nhau. Nếu hôm nay bà không ở đây  thì chắc sẽ chẳng mấy khi có cơ hội để gặp anh, hắn chỉ là một Tổng giám đốc của tập đoàn lớn thôi chứ có phải như tiểu Vũ đâu mà hắn lại bận hơn cả nghệ sĩ. Thật bà chẳng hiểu nổi sao bà lại sinh ra một đứa con như vậy chứ?

"Sao mẹ lại ở đây?" Vương Tử Hạo như không nghe thấy lời nói của Trầm Ngọc Hoa, ngược lại anh lạnh lùng hỏi.

"Đây là nhà con hay sao mà ta lại không thể ở đây? Nếu có thể thì chỉ tiểu Vũ mới có quyền đuổi ta! Con đi đâu vậy?" Trầm Ngọc Hoa nghiến răng nghiến lợi nói. Đứa con bất hiếu, dám bỏ ngoài tai lời nói của bà! Sao bà lại sinh ra đứa con như vậy a? Một đứa đã đành, đằng này cả hai người con đều lãnh khốc như nhau, đúng là nhà người ta mong có con trai là họ chưa hiểu có con trai thì người làm mẹ như bà sẽ tủi thân như thế nào! Đã vậy bà quyết tâm sẽ rước nhanh con dâu về nhà thôi!

Vương Tử Hạo mặc bà mẹ xinh đẹp của mình phía sau lảm nhảm, hắn một thân cao to, khí chất ngất trời đi lên cầu thang và bỏ lại một câu duy nhất "Thay quần áo!".

Vương Khải Hàn mặt lạnh tanh đi đến cửa phòng của hắn rồi chợt nghe thấy có tiếng nước chảy phía phòng ngủ của Vương Tử Vũ "Tên tiểu tử đó đang ở nhà?". Nhưng hôm qua, anh và hắn có gặp nhau hắn nói hôm nay hắn sẽ quay phim ở Đài Loan, chẳng lẽ kế hoạch đã hoãn lại? Bình thường tình cảm anh em giữa hai người cực tốt nên Vương Tử Hạo không chút do dự mở cửa phòng Vương Tử Vũ bước vào. Anh nhìn quanh một lượt cả căn phòng không thấy có ai, nên đành xoay người chuẩn bị bước đi nhưng anh lại dừng lại.

Qua lớp cửa kính phảng phất tầng hơi nước mờ ảo, có bóng dáng nhỏ bé đứng dưới nước, thân hình quyến rũ ẩn hiện đằng sau lớp áo mỏng nhưng chỉ là phía sau lưng. Đã vậy cô còn không mặc nội y nên càng khiến từng đường nét trên cơ thể càng lộ rõ, mái tóc dài ngang lưng nhưng vẫn không thể che hết được tấm lưng trắng nõn, xuống tiếp phía dưới là cặp mông tròn trịa và đôi chân thon dài đang nhún nhảy. Vương Tử Hạo cảm thấy yết hầu khô rát, anh không ngờ trong phòng của em trai mình có phụ nữ, đã vậy còn là một "mỹ nữ" như vậy! Vương Tử Hạo như bị đóng đinh ở nơi đó, cứ đứng lặng nhìn cảnh xuân đang diễn ra trong nhà tắm. Được một lúc, như cảm nhận được điều gì đó, anh vội vàng bước ra ngoài cùng lúc đó "mỹ nữ" phòng tắm cũng ngó khuôn mặt xinh đẹp ra.

Vương Tử Hạo rất nhanh lấy lại tinh thần, ưu nhã bước về phòng mình nhưng trong lòng vẫn còn đó câu hỏi "cô gái đó là ai?". Anh cảm thấy nơi nào đó của mình rất khó chịu cần nhanh chóng đi giải quyết.


Vương Tử Hạo mặc bộ quần áo ở nhà phong độ bước xuống cầu thang, người làm ai đi qua cũng cúi đầu cung kính chào. Anh bước đến ghế sô pha ngồi xuống, ngay lập tức có người mang đến cho một ly cà phê. Anh đặc biệt yêu thích cà phê nguyên chất, vì nó có vị đắng tuyệt vời giúp anh thư giãn, giải tỏa trí óc.

Trầm Ngọc Hoa bận rộn đích thân chuẩn bị bữa sáng cho "con dâu tương lai", mặc dù rất mệt nhưng không bằng niềm vui đang dâng trào trong tâm bà. Thấy Vương Tử Hạo đang ngồi ở ghế, bà liền tiến đến.

"Tiểu Hạo, lát nữa con đừng có dọa "con dâu tương lai" của ta sợ nha!"

*Im lặng*

"Yên tâm không có liên quan đến con, là tiểu Vũ!" Như hiểu được suy nghĩ của con trai bà nhanh nhẹn bổ sung thêm một câu.

"Vâng!" Anh lạnh lùng nói.

"A, bảo bối, con xuống rồi à? Mau vào ăn sáng thôi, hôm nay ta đã làm rất nhiều món giúp hồi sức rất tốt!" Bỗng Trầm Ngọc Hoa vui vẻ đứng dậy đi đến bên cô gái ở cầu thang.

"Dạ, vâng!" Giọng nói ngọt ngào, dịu dàng thân quen vang lên như một hũ mật rót vào lòng những gần đó.

Vương Tử Hạo hơi nhíu mày, nghi ngờ quay đầu lại nhìn...
Đăng bởi: Nguyễn Thị Lan Anh
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ