settingsshare

Tổng tài lãnh khốc, em yêu anh Chương 3: Chuyện đó

"Cháu và Tử Vũ là quan hệ gì?"

Giọng nói thật dịu dàng a! Nhưng, khoan đã, Tử Vũ? Tử Vũ là ai? Cô và tiểu Vũ có quan hệ gì? Cô còn không biết hắn là ai thì làm sao có quan hệ gì được

"Thưa phu nhân!" Hạ Băng Tâm đang định lên tiếng thì đã nghe câu nói sau của khiến cô phải há mồm vì ngạc nhiên

"Cháu là bạn gái của Tử Vũ?" Trầm Ngọc Hoa liên tục thúc ép cô, bà muốn chắc chắn mối quan hệ của hai người để bà còn biết mà tiến công a!

Hạ Băng Tâm thực sự quá sốc nên không biết làm gì hơn ngoài việc lắc lắc cái đầu nhỏ bé. Cô là bạn gái của hắn khi nào a? Cô còn chưa biết mặt mũi hắn ra sao mà kêu cô có quan hệ thân thiết tới vậy, thật khiến cô muốn đâm mặt xuống hố cho xong đây mà!

"Đừng ngại! Có phải do Tử Vũ nói con dấu bí mật đúng không? Cũng đúng thôi, với công việc hiện tại của hắn thì việc này quả thực sẽ là một scandal lớn! Nhưng thôi không sao! Hai đứa không nói thì ta cũng hiểu rồi!" Trầm Ngọc Hoa tự cho mình là đúng tiếp tục nói không ngừng

"Không phải đâu ạ!" Hạ Băng Tâm cảm thấy oan uổng quá! Đang yên đang lành không biết từ đâu ra một bạn trai, còn điều gì khổ tâm hơn chuyện này a!

"Thôi, ta không ép buộc con nữa để dần dần rồi kể cho ta cũng được!" Giống như nhớ bà bổ sung một câu làm Hạ Băng Tâm lại lần nữa ngơ ngác "Hôm qua, hai đứa "vận động" nhiều nên bây giờ chắc rất mệt mỏi cần bổ sung thêm năng lượng để hồi sức ha!"

"A, vâng!" Chỉ một lời nói như có như không của Hạ Băng Tâm thôi nhưng khi lọt vào tai của Trầm Ngọc Hoa thì đã sang một nghĩa khác.

"Vận động" nhiều? À, có lẽ ý của vị phu nhân này là hôm qua dầm mưa nên tốn nhiều năng lượng! Nhưng sao rầm mưa lại tốn nhiều năng lượng nhỉ? (t/g: Mọi người đừng nghĩ Tâm tỷ ngốc nghếch nha, chỉ là tỷ ấy có tâm hồn quá trong sáng mà thôi!)

"Còn ngồi đó làm gì, mau xuống ăn sáng thôi con!" Trầm Ngọc Hoa vui vẻ dịu dàng nói khiến trái tim Hạ Băng Tâm như có dòng nước ấm chảy qua, cô nghẹn ngào không nói lên lời chỉ biết làm theo lời của Trầm Ngọc.

Hạ Băng Tâm đứng dậy, nhưng lạ thay toàn thân cô đau âm ỷ và điều này cũng đã nhắc nhở cô hôm qua đã xảy ra những chuyện gì. Từng giọt lệ trong suốt lăn dài trên đôi gò má trắng mịn nhìn đến đầy thương xót. Cô nhớ chuyện đó, người đàn ông đó còn cả vũng máu đó nữa, và hơn thế cô cũng nhớ cả lời nói mà người đàn ông đó bỏ lại trước khi đi "Cô ở đây thì khác gì hạng rẻ rách ngoài đường, giờ còn giả bộ cao sang gì? Hay cô chê chỗ tiền đó còn ít? Nếu muốn thì cô có thể viết thêm mấy con số không ở phía sau cũng được! Nhưng cô cũng không đáng với giá trị lớn vậy đâu!". Không hiểu sao sau khi nghe câu nói đó, lòng cô cảm thấy như bị thắt lại, tưởng chừng như không thở nổi. Cô nhớ khi đó cô vào phòng tắm thay bộ quần áo mà người đàn ông đó để lại và tiếp sau đó mọi chuyện như thế nào cô không nhớ rõ, cô cũng không biết tại sao cô lại ở đây và xảy ra sự hiểu lầm này nữa? Thôi, đành kệ đi, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến hiện tại điều quan trọng nhất là cô phải cứu cha cô-người đã nuôi cô khôn lớn để cô có ngày hôm nay. Nghĩ đến đây, Hạ Băng Tâm quyết tâm cố gắng đứng dậy chịu đựng cơn đau bước đến nhà tắm.

Hạ Băng Tâm bước vào phòng tắm. Oa, nhà tắm thôi có cần lớn tới vậy không? Tất cả từ cái bồn rửa mặt đến cái vòi hoa sen đều sáng chói, bóng loáng đặc biệt bức tường nhà tắm còn làm bằng lớp kính trong suốt. A, không sợ bên ngoài nhìn thấy sao? Cô nhẹ nhàng bước vào, bước tới đứng dưới vòi hoa sen mở nước mặc nước lạnh tưới lên người chảy qua lớp áo sơ mi mỏng thấm vào da thịt. Cô quay người đối diện với chiếc gương to trong nhà tắm, nhìn vào chiếc gương có thể chiếu toàn bộ thân hình của cô. Chiếc áo trắng mỏng qua đùi thấm nước dính sát vào cơ thể, lộ ra thân hình từng thước minimet nhỏ bé quyến rũ mê hồn và cảnh xuân đó đã bị một người vô tình được chiêm ngưỡng mà cô không hề hay biết

Sau khi tắm xong, lúc này Hạ Băng Tâm mới chợt nhận ra một vấn đề quan trọng: Cô không có quần áo! Cô đảo đôi mắt đẹp nhìn xung quanh, và ánh mắt của cô đã dừng trên chiếc khăn tắm. Xong! Hạ Băng Tâm nhìn mình trong gương với ánh mắt đầy mãn nguyện. Cô quay sang vừa định đánh răng thì, nhìn vào ống đựng chỉ có đúng một cái bàn chải không còn cách nào khác cô chỉ có thể súc miệng bằng nước ấm để làm sạch khoang miệng. Mọi việc xong xuôi, Hạ Băng Tâm nhẹ nhàng bước ra ngoài "mình chỉ mượn một bộ quần áo có lẽ không sao đâu nhỉ?" đi tới đi lui quyết định dừng trước tủ quần áo dài 3 m, sau khi cô mở ra, cô không khỏi ngạc nhiên là bên trong tủ toàn những bộ quần áo rất đẹp. Nhưng có một điều khiến cô mệt mỏi đó chính là cái tủ này khá cao, không, không phải khá cao mà là rất cao, phải cao đến 2 m. Còn cô với chiều cao 1m60, biết làm sao đây? May mắn cô đã nghĩ ra được một cách rất hay, đầu tiên cô kiểm tra kĩ lưỡng độ vững chắc của cái tủ "khổng lồ" này! Sau đó cô nhanh nhẹn nhảy vào trong tủ, sau một hồi lăn lộn cô đã bước ra và mang theo một cái áo sơ mi đen và một chiếc quần short trắng, còn có một chiếc thắt lưng da vắt trên vai đứng trước gương trên mặt mang nét mặt tươi cười mãn nguyện.
Đăng bởi: Nguyễn Thị Lan Anh
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ