settingsshare

Tổng tài lãnh khốc, em yêu anh Chương 2: Tại sao cô lại ở đây?

Cánh cửa được mở ra nhưng không phải bằng cách nhẹ nhàng khiến cho cánh cửa đập vào tường vang lên một tiếng "ầm", chỉ nghe âm thanh thôi cũng đủ để biết người mở đã dùng sức công phá lớn tới cỡ nào rồi.

Hạ Miên mở to đôi mắt đẹp nhìn về hướng cánh cửa. Ai mà vô lễ vậy, mở cửa cũng đâu phải làm quá lên a? Sao không mở nhẹ nhàng mà bước vào a? Kỳ quái! Nhưng điều làm cô ngạc nhiên nhất chính là người mở cửa. A! Là một phụ mẫu ư? Nội công thâm hậu a! Hạ Băng Tâm mắt chữ A mồm chữ O nhìn người phụ nữ trung niên đang bước đến gần mình điều đặc biệt hơn là người phụ nữ đó lại hỏi cô một câu rất lạ.

"Sao cháu lại ở đây? Đây là nhà cháu sao?"

Thật kỳ quái, sao bà ấy lại hỏi cô như vậy a, tất nhiên là đây là nhà cô rồi và lý do cô ở đây là cô cần ngủ nên cô phải lên giường mình ngủ a! Không suy nghĩ nhiều, Hạ Băng Tâm bình tĩnh gật đầu đáp lại.

"Vâng!"

Cô nhẹ nhàng ngồi dậy để giữ phép tắc lịch sự, lễ phép mà ba mẹ từng dạy nhưng giây phút này sự nghi án trong lòng cô càng rõ ràng hơn...

Cô nghĩ nghĩ gì đó, hoảng hốt nhìn xuống phía dưới "hù, dọa chết cô rồi, quần áo còn nguyên!". Cô thở phào nhẹ nhõm rồi ngây ngốc nhìn xung quanh "phòng ngủ của cô", thật quá rộng lớn đi! "Phòng ngủ" nhỏ hẹp của cô từ khi nào mà đã thành như vậy? Rất rộng lớn, nói đúng ra thì chắc lớn gần gấp đôi nhà cô ở. Cả căn phòng được phủ lên màu trắng, thi thoảng có mấy họa tiết màu vàng ánh kim mọi thứ hòa trộn với nhau tạo thành một căn phòng hoàn mỹ đến từng tấc. Phòng này thật quá giống với cung điện đi a! Hạ Băng Tâm tò mò lướt qua cả căn phòng lần nữa và ngay tức khắc ánh mắt xinh đẹp dừng lại ở bức ảnh treo trên tường đối diện. "Người con trai trong bức ảnh đó là ai? Đây là đâu, nơi nào mà có hình của đàn ông đây? Điều quan trọng là sao cô lại ở trong phòng này? Khoan, người phụ nữ đang đứng kia là ai? Sao tự nhiên lại xông vào phòng này? Chẳng có lẽ, đây là vợ của người đàn ông trong hình? Bà ấy đến đây là để bắt gian tình,đồng thời, đồng thời xử lý người bà ấy cho là tiểu tam? Ôi, không, cô thật sự chưa muốn chết, không, phải là không muốn chết! Huhuhu, cha, mẹ cứu con với.". Nghĩ tới, Hạ Băng Tâm len lén liếc mắt nhìn trộm người phụ nữ kia."Sao có thể a? Bác gái này chắc cũng nhiều tuổi rồi, còn người con trai trong bức hình trông ra còn rất trẻ, như vậy họ sao có thể là vợ chồng được? Vậy đến cuối thì bà ấy là ai? Là cô, là chị, a chẳng lẽ là mẹ của người con trai kia?".


Hạ Băng Tâm cố gắng giữ bình tĩnh nhất ở mức có thể gấp gọn gàng lại chăn ga, phủi nhẹ mấy cái, nhẹ nhàng ngồi xuống rồi ngước cặp mắt đẹp lên nhìn người phụ nữ. Cô không khỏi thán phục trong lòng, tuy người phụ nữ trước mặt đã có tuổi nhưng nhan sắc của bà ấy vẫn rất tuyệt. Bỗng khiến trong đầu cô xuất hiện những câu hỏi "Tại sao cô lại ở đây? Đây là đâu? Chẳng lẽ cô tự đến sao có thể, nhưng nếu không phải cô tự đến thì là ai đã đưa cô đến đây?".

Trầm Ngọc Hoa vừa nghe quản gia dưới nhà báo đứa con trai thứ hai của bà hôm qua có mang theo một cô gái vào nhà, bà thấy rất ngạc nhiên, vì đây là lần đầu tiên con trai bà dẫn con gái về nhà nên đã quyết định lên xem là cô gái nào mà khiến đứa con nghịch ngợm, bướng bỉnh kia có thể dẫn về nhà. Bà cần phải tìm hiểu rõ ràng sao đang yên đang lành con trai bà lại mang con gái nhà người ta về. Nếu bà mà biết con trai bà làm điều gì với con gái nhà họ thì bà nhất định sẽ không tha cho hắn. Quả nhiên, ánh mắt của con trai bà không kém chút nào, cô gái trước mắt bà quả thực rất xinh đẹp, tuy có hơi chút chậm chạp, mơ màng nhưng lại trong sáng đáng yêu, đến cả bà cũng thấy ganh tị với vẻ đẹp ấy chứ nói gì đến con trai bà. "Khoan đã, trước tiên bà cần phải xem xem rốt cuộc tính nết của cô gái này ra sao mới được. Nếu bà có được con dâu xinh đẹp như vậy thì chắc chắn mấy lão phu nhân kia sẽ không bao giờ cao mặt khoe con dâu nhà họ nữa, để cho mấy bà ấy lác mắt luôn đi, haha! Tiểu bảo bối của ta!", Trầm Ngọc Hoa cười thầm trong lòng, đôi mắt liễu nhìn Hạ Băng Tâm chứa đựng đầy mong đợi mà không thể nói ra thành lời.

Bà đã mong chờ giây phút này từ rất lâu rồi, tuy mang danh là sinh ra hai đứa con trai đều tuấn tú, thành đạt nhưng tuổi cũng đâu còn nhỏ mà lại không chịu lập gia đình. Đặc biệt là đứa con thứ nhất, đã gần ba chục tuổi đầu rồi mà vẫn độc thân, chờ đợi một điều mãi mãi không thể. Bà biết "chuyện đó" hắn còn chưa quên nhưng cũng không thể chỉ vì một "chuyện đó" mà bỏ bê tương lai, gia đình được a! Đã thế còn suốt ngày có xì căng đan tình ái hết với người này rồi lại người nọ không thì chỉ suốt ngày công việc, thật thật chẳng thể nào dạy dỗ được nữa rồi! Đứa con thứ hai của bà cũng chẳng kém, làm diễn viên, ca sĩ nổi tiếng nhưng lại không bao giờ gần phụ nữ trừ khi đóng phim và MV, chẳng hiểu hắn làm thế nào mà khiến nhiều người mê mệt trong khi cái mặt thì lúc nào cũng lạnh tanh (nghệ sĩ kiểu gì vậy trời?), đã thế suốt ngày chỉ có thích sưu tập xe. Nhưng cũng thật may giờ đây đã có cô gái buộc chặt được rồi, nếu con trai cả không có tia hi vọng thì bà đành phải thúc giục đứa con thứ hai này thôi...

Vậy là hai người, một già một trẻ nhìn nhau chăm chú nhận xét đối phương, trong lòng mỗi người lại có một dấu chấm hỏi khác nhau và đều có điều muốn hỏi đối phương...

T/g: Mọi người thấy hai chương đầu như thế nào ạ? Chương này mình đa số là muốn vận dụng miêu tả nội tâm nhân vật để chap sau là đoạn hội thoại của hai người sau. Nếu có chỗ nào không được thì mong mọi người hãy góp ý cho em, để em có thể rút kinh nghiệm hoàn thành tốt hơn ở những chap sau nha! Nói thật, nếu có thể tự nhận xét truyện của mình thì em sẽ dùng hai từ để miêu tả "TRẺ CON", có đôi chỗ mình thực sự thấy cách dùng từ của mình chưa ổn. Thôi để dần dần bồi đắp thêm vậy! Hì hì...


Đăng bởi: Nguyễn Thị Lan Anh
Giao diện cho điện thoại

Ngào tạo:
Cập nhật:

Chia sẻ